Teya Salat
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Đơn Giản Vì Anh Yêu Em


Phan_35

_ Anh sẽ không hối hận chứ?

_ Tôi không biết nữa… nhưng trong lòng có chút nuối tiếc…

_ Nuối tiếc?_ Salasa lặp lại, rồi tiếp_ nuối tiếc cũng chẳng được ích gì, nếu anh đã quyết định ra đi, thì hãy đi thật vui vẻ.

_ Tôi đang rất cố gắng… cô có biết không?_ Kid vẫn nhìn Candy. Anh muốn bản thân có thể ghi nhớ hình ảnh của cô 1 cách thật rõ nét.

Salasa mỉm cười, không đáp lại. Bởi vì sự đau đớn trong câu nói đó, sự kìm nén trong câu nói đó, cô quả thật không biết nên an ủi anh như thế nào. Cuối cùng, Salasa mở lời:

_ Anh hãy từ biệt Candy lần cuối đi, tôi có chút việc, phải đi bây giờ!

_ Ừm!

Trước khi bước ra khỏi cửa, Salasa ngoái đầu lại, hỏi anh:

_ Anh định bay chuyến nào vậy?

_ Cô hỏi để làm gì?_ Kid nhìn Salasa 1 cách khó hiểu.

_ 1 ngày là bạn, mãi mãi là bạn!^^ đối với tôi, anh được xếp trong số đó! Nếu có thể, tôi sẽ ra tiễn anh! Anh sẽ không từ chối chứ?!_ Salasa cười, khiến người ta không thể nào bỏ ngoài tai được.

_ Cảm ơn cô! Tôi sẽ bay chuyến E06 lúc 9h sáng nay.

_ Tôi biết rồi!

Salasa đi rồi, Kid vẫn tiếp tục ở lại bên Candy thêm 1 chút nữa. Anh đã viết sẵn 1 bức thư, tất cả những chân tình anh không thể nói thành lời đều ở trên trang giấy đó. Nhưng, anh có chút lo sợ. Bởi vì anh để lại bức thư cho cô, nghĩa là anh sẽ không còn là người qua đường. Nếu như cô đọc rồi, bắt đầu nghĩ ngợi những gì anh viết… rồi tất cả kí ức quay lại… cô có lẽ sẽ khổ đau đến chết… anh không được phép ích kỷ như vậy…

.. anh đã quyết định ra đi, thì hãy biến mất hoàn toàn, coi như chưa từng xuất hiện. Để cho cô được thanh thản hạnh phúc.

Anh vò nát bức thư trong bàn tay, ném vào sọt rác. Đúng vậy, quá khứ hãy ngủ yên, để cô mãi nở nụ cười trong sáng, không ưu phiền. Ở nơi xa xôi cách nửa vòng Trái đất, anh sẽ luôn cầu chúc cho cô được hạnh phúc… bên người con trai ấy…

“… anh yêu em… dẫu cho trời đất đổi thay, tình yêu của anh tuyệt nhiên không hề thay đổi…

… anh không dám đòi hỏi gì quá nhiều… chỉ cần biết rằng em vẫn tồn tại trên thế giới này… chỉ vậy mà thôi… dù không được ở bên cạnh em… dù cho trái tim này đớn đau đến mức nào đi chăng nữa…

… Candy à… anh sẽ dõi theo em… âm thầm và lặng lẽ…

… vĩnh biệt… tình yêu của linh hồn anh…”

______________________________________________

Kid rời khỏi phòng bệnh, kéo vali đi 1 cách nặng nề. Giây phút rời xa cô, cả thế giới dường như sụp đổ. Nhưng… Kid lắc lắc đầu… anh không được thay đổi… hãy vì cô… hãy vì người con gái anh yêu mà làm tất cả…

Candy mở mắt. Đôi mắt xanh dưới ánh nắng như toát ra 1 thứ gì đó kì lạ. Cô không ngồi dậy… chỉ nhìn chằm chằm vào 1 điểm vô tận trên trần nhà…

5 phút trôi qua…

Cô bật dậy! Vội vàng nhặt lấy bức thư đã nhàu nát trong sọt rác ra đọc. Từng dòng chữ ngay ngắn trên mặt giấy trắng… đập thẳng vào mắt cô…

“ Candy,

Em là người duy nhất khiến cho trái tim anh rung động. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên của giây phút gặp gỡ, anh đã biết rằng trái tim anh thuộc về em. Thời gian qua, ở bên em, dù cho nhiều đau khổ nhưng anh vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Có thể em đã quên, nhưng tất cả những kỉ niệm ta bên nhau sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí anh dù chỉ một giây một khắc.Anh chưa từng hối hận vì đã yêu em. Gặp gỡ em và được yêu em là niềm hạnh phúc đặc biệt nhất mà Thượng đế đã trao tặng.

Tuy thời gian qua ngắn ngủi như 1 giấc mộng ngọt ngào, nhưng đó sẽ là quãng thời gian đẹp đẽ nhất của cuộc đời anh.

Anh biết, có những lỗi lầm mãi mãi không thể nào sửa chữa và sai lầm lớn nhất của cuộc đời anh chính là trong khoảnh khắc đã thấy sợ hãi em. Có lẽ người ta nói đúng. Anh bởi vì sống quá hạnh phúc yên bình, nên không biết được sự tàn nhẫn của cuộc đời, lại càng không hiểu được nỗi đau đớn mà em đã phải chịu đựng. Bất hạnh của em, anh chẳng thể giúp gì. Vậy mà… dù cho anh yêu em nhiều bao nhiêu đi chăng nữa, thì lỗi lầm này, sẽ chẳng bao giờ có thể xóa bỏ.

Candy à, anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh yêu em, bất chấp tất cả ở bên em, rồi tình yêu ấy sẽ được báo đáp. Nhưng trong giây phút em nằm trong tay anh, cả người lạnh lẽo như băng giá, cơ thể hoàn toàn không còn chút sức lực nào, cũng là lúc anh nhận ra rằng, anh đã sai, đã sai thật rồi.

Yêu 1 người, không phải là cứ giành giật lấy người đó cho bằng được. Anh đòi hỏi được nhận lại vì mình đã cho đi. Đó là việc làm ngu ngốc.

Em có biết không? Anh đã luôn mong chờ 1 ngày em nói tiếng yêu anh, dành trọn cho em tất cả trái tim để đổi lấy 1 câu chỉ có 3 chữ ngắn ngủi. Nhưng hóa ra, tất cả đều là vô nghĩa. Ngày em nói tiếng yêu anh, lại là ngày em muốn biến mất khỏi thế gian này. Khoảnh khắc đó, trái tim anh dường như vỡ vụn. Anh vốn không cần em nói yêu anh, chỉ cần em mãi mãi mỉm cười hạnh phúc. Là bởi vì anh quá tham lam nên chẳng thể nhận ra được ước nguyện thật sự của lòng mình. Và anh thật sự đã phải trả giá. Một câu “ em yêu anh” đánh đổi bằng cảnh tượng mình không muốn chứng kiến nhất… xem ra, cái giá này quá đắt rồi…

Anh cứ nghĩ rằng, sau bao nhiêu khổ đau trắc trở, ta sẽ lại được bên nhau. Anh yêu em. Và em cũng yêu anh! Chỉ cần như thế, không gì có thể ngăn cản ta được nữa… nhưng…em quên tất cả, để lại cho anh mối tình này… để lại cho anh một ánh mắt xa lạ… để lại cho anh 1 câu nói lạnh lùng… và để lại cho anh… 1 hố sâu tuyệt vọng không lối thoát…

… Chỉ có điều, như vậy phải chăng là kết cục tốt đẹp nhất cho chuyện tình này? Em từ bây giờ, đã chẳng còn điều gì ám ảnh…

… nếu như tình yêu của anh mất đi cũng đồng thời giúp em giải thoát khỏi những cơn ác mộng… thì … anh chấp nhận… Em hãy hạnh phúc bên người con trai ấy… 1 người cũng yêu em bằng tất cả trái tim và sự chân thành. Em hãy luôn nở nụ cười xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất… để sự ra đi của anh không bị uổng phí…

… anh yêu em… dẫu cho trời đất đổi thay, tình yêu của anh tuyệt nhiên không hề thay đổi…

… anh không dám đòi hỏi gì quá nhiều… chỉ cần biết rằng em vẫn tồn tại trên thế giới này… chỉ vậy mà thôi… dù không được ở bên cạnh em… dù cho trái tim này đớn đau đến mức nào đi chăng nữa…

… Candy à… anh sẽ mãi dõi theo em… âm thầm và lặng lẽ…

… vĩnh biệt… tình yêu của linh hồn anh…”  … từng con chữ đập vào mắt Candy…nhức nhối…cô bịt miệng, mím chặt môi để ngăn bản thân bật khóc thành tiếng. 2 dòng lệ chực trào ra… tất cả khiến đầu óc Candy quay cuồng… tại sao? Tại sao đến tận bây giờ cô mới nhận ra, không có anh , cuộc đời cô hoàn toàn vô nghĩa? Tại sao đến tận bây giờ cô mới hiểu, giữa tình yêu đích thực và sự trả nghĩa cho người cứu chuộc cuộc đời mình, hoàn toàn không thể nào so sánh?... cô… cô đơn giản chỉ là không muốn Kat-kun, người đã yêu thương cô hết lòng, người đã vì cô mà hi sinh tất cả niềm đam mê lẫn ước mơ… người đã vì cô mà chịu tổn thương biết bao nhiêu lần…phải đau khổ thêm 1 lần nào nữa… bởi vì anh là người cô mang món nợ mà cả đời này không thể nào trả hết… cô muốn báo đáp… báo đáp tất cả… và cũng để chuộc lại tội lỗi ấy… những đau đớn Kat-kun trải qua, cảnh tượng kinh hoàng mà cô để anh chứng kiến, cô quá nhẫn tâm khi làm như thế… chỉ có điều… bây giờ cô đã sai thật rồi. Cô làm thế này, rõ ràng anh biết tất cả, nhưng vẫn chịu đựng, vẫn vờ như không hề hay biết bất cứ điều gì… để lòng cô không bị cắn rứt… hóa ra, cô không hề bù đắp gì cho anh, chỉ khiến cho anh thêm đau khổ…

… và cả Kid… cô đúng là quá ác độc, quá khờ khạo, khiến 2 người con trai yêu mình đến điên cuồng si dại đau đớn, và còn khiến cả chính mình bị tổn thương…

… nhưng…cô đã nhận ra… cô cần Kid… bởi vì anh chính là tình yêu trong trái tim cô… là người mà cô yêu thương trọn đời này…

… Candy cảm thấy vô cùng dằn vặt… bởi vì sao cô lại giả vờ mất trí?!

“…cô mở mắt… bàn tay ướt đẫm… lạnh lẽo… những giọt nước mắt đau khổ của anh… cổ tay được băng bó cẩn thận… nhưng nước mắt dường như đã thấm vào đó… cảm giác đau rát không thể nào chịu đựng nổi… nỗi đau về thể xác… và nỗi đau về tinh thần… tất cả hòa vào nhau… trái tim cô khổ sở vô cùng… những gì anh đã nói… cô đều nghe thấy… anh là đồ ngốc…tại sao lại khờ khạo đi yêu thương 1 người như cô? Trên đời này, anh có thể có được rất nhiều cô gái tuyệt vời… vậy mà… không yêu ai… không rung động trước bất cứ người con gái nào… ngoại trừ cô… cô biết… những gì anh đã dành cho cô… những tình cảm mà anh gửi trao… những khát khao cháy bỏng mà anh luôn ao ước… lồng ngực cô như bị bóp nghẹt… cô đã khiến anh tổn thương đến mức nào? 1 người như anh… 1 người lí trí sắc sảo… 1 người đi theo chủ nghĩa vô thần… lại nói về số phận… cả cuộc đời này… cô mãi mãi không thể trả hết cho anh… anh xứng đáng được hạnh phúc… chứ không phải luôn luôn bị cô làm tổn thương như thế này…

… người con trai cô yêu… cũng chỉ là 1 con người… dẫu sao anh cũng đã căm ghét cô… cô vốn chỉ muốn giải thoát cho chính bản thân mình… chết đi… đôi khi lại là điều hạnh phúc… tỉnh lại … là điều cô không hề muốn… nhưng… cuộc đời cô chưa đến lúc kết thúc…

… cô không có quyền… không có quyền khiến anh đau khổ thêm 1 lần nào nữa… người con trai yêu cô say đắm bao năm… người vì cô mà hi sinh tất cả… người đã luôn bên cạnh bảo vệ cô…

… đúng vậy… cô không được phép… tình cảm của cô… không quan trọng… hãy để cho anh được hạnh phúc… còn tình yêu trong trái tim cô… hãy chôn chặt nó vào sâu tận tâm hồn…chờ đợi kiếp sau sẽ có cái kết hạnh phúc hơn”

Lí do ư? Chính là bởi những lời Kat-kun đã nói. Lúc đó cô đang trong trạng thái chưa hoàn toàn tỉnh lại, nhưng tất cả những gì anh nói, cô đều nghe thấy. Cả những giọt nước mắt… ướt đẫm tay cô…

Liệu ai có thể hiểu cho cô? Lựa chọn của cô, dẫu là sai lầm, thì cô cũng đã lựa chọn… bây giờ… còn có thể thay đổi hay không?!

… Thay đổi?!

Candy bật dậy, muốn chạy ra, đuổi theo Kid ngay bây giờ. Nhưng cô hoàn toàn không còn chút sức lực nào. Cô khuỵu xuống bên giường, cảm giác bất lực đau đớn đè nặng tâm trí. Cô còn hi vọng gì nữa đây? Người đã đi rồi… dù chỉ mới đây thôi… nhưng…

… Candy cố gắng tiến lại bên ô cửa sổ, gió thổi tung mái tóc nâu dài. Gương mặt cô dường như trắng bệch, sắc thái tiều tụy rõ ràng. Ánh mắt dáo dác tìm kiếm bóng hình Kid nơi sân bệnh viện. Cả thân người cô run rẩy. Hãy cho cô 1 tia hi vọng… 1 tia hi vọng nhỏ nhoi thôi… để cô có thể sửa lại lựa chọn lầm lẫn của bản thân…

Mắt Candy sáng ngời khi nhìn thấy Kid đang kéo vali trên sân bệnh viện 1 cách chậm chạp. Cô muốn gọi anh bằng tất cả sức lực. Nhưng Candy hoảng hốt nhận ra, bản thân dường như vì lo sợ điều gì đó mà không thể nào gọi anh được, cổ họng cô dường như mắc nghẹn, chỉ có thể mấp máy môi vậy mà thôi…

… Kid càng ngày càng đi xa dần… Candy cảm thấy lòng mình tê buốt, cảm giác đau đớn xuyên suốt lục phủ ngũ tạng…

… “ Kid à… em xin anh… đừng đi… đừng đi nữa… hãy quay đầu … quay đầu lại nhìn em… dù chỉ 1 lần… em cầu xin anh… Đừng đi!!!”

Bỗng dưng, Kid đứng khựng lại. Một cảm giác lo sợ đầy hi vọng chiếm lấy đầu óc Candy… anh có nghe tiếng cô đang gọi anh không? Có nghe không? Chỉ cần anh quay đầu lại… chỉ cần anh nhìn cô thêm 1 lần nữa… cô sẽ mặc kệ tất cả… sẽ để cho tình cảm làm chủ bản thân mình… bởi vì cô muốn hạnh phúc bên anh… cô cần anh…

… 1 giây…

… 2 giây…

… 5 giây…

…10 giây…

… Kid bước đi, không hề ngoảnh đầu lại!! Candy sửng sốt, cả người run lên bần bật… đầu óc cô quay cuồng, đôi chân như bị rút toàn bộ sức lực, từ từ khuỵu xuống. Candy tựa lưng vào tường, thở dốc… cô cảm thấy mình không thể nào thở được, tất cả các giác quan hoàn toàn tê liệt… hi vọng cuối cùng đã bị dập tắt…

_ ….Em sai rồi…. em đã sai thật rồi… và đây… là cái giá phải trả…em xin lỗi…. Kat-kun… đáng lẽ ra em không nên… không nên dao động… tội lỗi… tất cả là tại em…Kid… em … yêu… anh…

Candy nằm sóng soài trên nền nhà lạnh lẽo, cô ngất lịm đi… từ khóe mắt… một giọt nước mắt nóng hổi khẽ dài trên má…

_________________________________

Kid kéo vali đi giữa sân bệnh viện. Cây cối xung quanh mang 1 màu xanh dịu mát. Mùa hạ đang đến. Anh biết. Chỉ có điều, ngay cả ánh nắng vàng tươi tắn xinh đẹp đến thế, cây côi xanh tốt đến thế, thì đối với anh, cảnh vật hoàn toàn đều mang một màu ảm đạm.

Mùa hạ đến, những kí ức lại quay trở về bên anh… ngày anh gặp cô cũng là 1 ngày mùa hạ đầy nắng, cô xinh đẹp trong chiếc váy trắng tinh, chẳng khác gì 1 thiên thần… ngày anh đau đớn nhận được lá thư từ biệt của cô nhóc Candy… cũng là 1 ngày mùa hạ nắng nóng…

… và giờ đây… khoảnh khắc li biệt này… cũng vậy…

Anh chậm chạp bước từng bước… anh không muốn rời xa cô 1 chút nào… tình yêu bao năm qua… nói từ bỏ là có thể dễ dàng từ bỏ được sao?... nếu là thế, anh đã không đau khổ đến mức này…

… bất chợt…

… trong đầu anh dường như có tiếng cô đang gọi… mờ hồ tựa ảo thanh… ở cõi mộng nào đó… “đừng đi!!”…

… nếu anh có thể được nghe câu nói “ đừng đi! “ từ miệng cô thì anh đâu còn đứng đây nữa? Kid cảm thấy bản thân thật buồn cười… xa rời cô, ảo giác ảo thanh cứ liên tục xuất hiện…

… nhưng…

… anh đứng khựng lại vì cái âm thanh từ trong cõi ảo ấy…

… anh muốn quay đầu nhìn lên cửa sổ phòng bệnh của cô… có 1 điều gì đó cứ thúc giục anh làm như vậy…

…anh cắn chặt môi… cảm thấy bản thân mình quá nhu nhược, đã quyết tâm tại sao còn không nỡ?

… Kid cố gắng bước tiếp sau khi đấu tranh tư tưởng…

… 1 bước…

… 2 bước…

… 3 bước…

…trái tim anh khẽ nhói lên 1 cái… rất đau… đau đớn đến tột độ, cảm giác tắc nghẹn không thông, khó thở… đầu óc đau đớn vô cùng...

cứ như anh vừa lỡ mất điều gì đó vô cùng quan trọng…

… không kiềm chế được bản thân, Kid quay đầu lại, nhìn lên ô cửa sổ…

… không ai cả… chỉ có rèm cửa màu xanh tung bay trong gió…

… vậy mà tại sao anh cứ ngu ngốc hi vọng cô sẽ đứng đó… nhìn anh với ánh mắt tha thiết cơ chứ?!!!

… ngu ngốc!!! Ngu ngốc! Kid thầm trách mắng bản thân mình… đành cố gắng tiếp tục bước đi…lần này.. thật sự là anh đã rời xa cô rồi…

-----------------------------------------

Vậy là… có 1 điều mà mãi mãi cả anh và cô đều không biết được… họ đã gọi nhau bằng chính trái tim mình… đã cảm nhận được tâm hồn người còn lại… thế nhưng… khoảnh khắc ấy có người không biết níu giữ lấy… khoảnh khắc hiếm có… đã mất đi thì chẳng thể nào lấy lại được…

… tình yêu kết nối trái tim… chỉ có điều, không cùng quay đầu lại nhìn nhau…

… âu cũng là có duyên không phận…

… có duyên không phận thật ư?!.....  _ Đứng lại ngay!_ Salasa nhíu mày, miệng ra lệnh, từng chữ thốt ra lạnh lùng sắc bén.

Neyuli từ từ quay đầu lại, tuy rằng bản thân có chút giật mình, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ ra thản nhiên vô cùng, khiến Salasa cảm thấy kì lạ. Không ngờ Neyuli chỉ biến mất trong vòng 1 tháng, mà có thể thay đổi đến chóng mặt như vậy, đúng là đáng kinh ngạc! Tuy nhiên, điều này chỉ khiến Salasa càng cảm thấy hứng thú hơn mà thôi!

_ Có chuyện gì?_ Neyuli nhướn mày, thái độ ngạo mạn không biết học được từ ai.

_ Cậu thay đổi ghê gớm quá đó, Yuli à!_ Salasa mỉm cười đầy ẩn ý.

_ Thật không dám nhận lời khen từ cậu!_ Neyuli đáp lại 1 cách khách sáo_ Nếu không có việc gì, thì đừng gọi tớ lại. Xin lỗi, tớ phải đi._ Neyuli định bước tiếp thì Hanachi đã xuất hiện trước mặt cô.

_ Có cần phải vội thế không?_ Hanachi lạnh lùng nói, khóe môi khẽ nhếch lên.

_ Để cho tớ đi!_ Neyuli chớp mắt 1 cái, rồi nhìn thẳng vào Hanachi mà không hề run sợ._ Tớ đã nói rồi, những gì các cậu cần biết đều đã biết cả rồi! Salasa, Cậu còn muốn gì nữa đây?_ rồi quay đầu nhìn Salasa, ánh mắt không chút thiện cảm.

_ Còn nữa kia mà…_ Salasa liếc mắt, mi khẽ chớp chớp_ chẳng phải sao?

_ Rốt cuộc thì cậu muốn biết điều gì nữa? Vòng vo mãi như vậy, chẳng qua chỉ là vì không có căn cứ, đúng không? Muốn thuyết phục người khác, hãy đem thứ có tính quyết định ra mà xác thực, đừng có chặn đầu chặn đuôi tớ như vậy! _ Neyuli thản nhiên nói_ Bởi vì không thể moi móc được chút gì từ tớ, nên cậu phải xài hạ sách, điều khiển cả Hanachi thế này cơ à?_ nói xong, Neyuli khẽ cười, nhìn Hanachi_ còn cậu nữa, cam tâm để Salasa sai bảo như vậy, quả là quá mất mặt!

_ Cậu muốn khích bác khiến Hanachi nổi giận sao?! Chơi tồi quá đấy Neyuli à!!! _ Salasa tức tối mắng Neyuli, thật không ngờ, có ngày Neyuli khiến cô nổi giận. _Giở trò như thế ….

Salasa chưa nói hết câu thì Neyuli đã cười khẩy và nói xen ngang vào:

_ Ồ, vậy cơ à? Nhưng nếu đó có là sự thật đi chăng nữa, thì cậu nghĩ cậu có tư cách để mắng tớ sao?

_ Cậu…_ Salasa sửng sốt, tay chỉ vào mặt Neyuli, dường như cô đang muốn nổ tung ra vì tức giận.

_ Thôi đi!_ Hanachi nhíu mày, giọng nói trầm khan vang vọng_ Salasa, nếu đã thế, tốt nhất đừng vòng vo nữa. Neyuli này, cậu quyết định im lặng không cho bọn tớ biết sự thật đến cùng chứ gì?

_ Sự thật?_ Neyuli thoáng ớn lạnh, Hanachi nói với thái độ nghiêm túc như vậy, cô đâu thể không cảm thấy tội lỗi? Nhưng, lời đã hứa, cô không thể phá vỡ! Dù cho có phải biến bản thân thành con người hoàn toàn trái ngược tính cách của mình, cô cũng quyết giữ im lặng.Neyuli nuốt nước bọt đánh ực, nói rõ ràng_ Sự thật là những gì các cậu đã biết!

_ Nhưng là do cậu ngụy tạo nên!_ Salasa tiếp lời Neyuli!

Neyuli trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Salasa, không thốt lên lời.

_ Đúng không?_ Salasa tiếp_ Cậu đã hứa với Candy cái gì vậy?_ Salasa tiến lại gần Neyuli, đưa môi kề sát bên tai, thì thầm_ Hứa sẽ giúp Candy ngụy tạo bằng chứng để giả vờ mất trí nhớ?! Trò chơi này kết thúc ở đây được rồi đó, Yuli thân mến ạ!!

Neyuli bước giật lùi, mặt tái mét! Cô đã để lộ sơ hở hay sao?!!

Dường như hiểu được suy nghĩ của Neyuli, Salasa lắc đầu, miệng mỉm cười dịu ngọt:

_ Cậu giả vờ hoàn hảo vô cùng, khiến tớ có phần kinh ngạc, rốt cuộc là đã học diễn xuất ở đâu vậy?_ Salasa chớp chớp mắt, nửa đùa nửa thật.

Neyuli có chút run rẩy. Nếu không phải là cô thì vì sao Salasa và Hanachi lại biết chuyện được cơ chứ?!

_ Chỉ có điều, người để lộ sơ hở lại chính là người chẳng ai ngờ đến._ Salasa tặc lưỡi, ra vẻ tiếc nuối_ Candy tuy đóng kịch cũng không tồi chút nào, nhưng đáng tiếc là, có người hiểu Candy đến mức hơn cả chính Candy, thế nên, bị phát hiện mà Candy không hề hay biết… Cậu có biết đó là ai không?!_ Salasa nhướn nhướn mày.

Neyuli vẫn chưa hoàn toàn tỉnh trí, lắc đầu. Nếu Salasa đã đắc chí như vậy, chắc chắn cô sẽ chẳng còn đường thoái lui nữa rồi. Thế nên, sớm muộn gì cũng phải thú nhận, kéo dài cũng chẳng được gì.

_ Là Katsuki!_ Hanachi tiếp lời_ Candy muốn người đó không bị tổn thương, đúng không? Nhưng không ngờ, cô ấy lại đang làm cái việc khiến Katsuki phải gánh chịu nỗi đau thêm 1 lần nữa.

_ Nếu… nếu các cậu đã biết tất cả… thì… tớ sẽ nói rõ mọi chuyện. Nhưng …_ Neyuli ngập ngừng, tuy rằng bản thân đành buông xuôi, nhưng vẫn cố gắng cứu vãn chút ít_ các cậu phải giữ im lặng. Bởi vì tớ đã hứa với Candy…

_ Cái này không thể do bọn tớ quyết định!_ Hanachi lắc đầu_ mọi chuyện đã đi quá xa rồi! Candy cần được hạnh phúc!

_ Candy đã lựa chọn rồi!!! Cậu không hiểu sao?!_ Neyuli cắn nhẹ môi_ Tớ không vui vẻ gì khi lừa các cậu đâu! Chỉ có điều, đã hứa với Candy, tuyệt nhiên không thể nuốt lời! Candy đã quyết định như vậy rồi, tớ và các cậu còn có thể làm gì nữa?!

_ Chuyện này không thể để yên như vậy được! _ Salasa không đồng tình.

_ Không thể để yên thì cậu muốn làm gì nữa? Candy đã rất khổ sở rồi! Cậu không thấy hay sao?! Để lựa chọn như vậy, cậu có biết Candy đã đau khổ thế nào không?! Tớ xin cậu đấy! Salasa à!_ Neyuli úp mặt vào 2 lòng bàn tay, dường như đang cố nén nỗi đau!_ Candy đã bình tâm trở lại, cậu đừng phá hoại nữa!!!

_ Tớ không hề phá hoại!!!_ Salasa gắt lên_ Candy cần hạnh phúc bên người cô ấy yêu thật sự!!! Hạnh phúc mà cô ấy đang tạo dựng, chỉ là giả dối mà thôi!!!

_ Cậu thôi đi!!!_ Hanachi lạnh lùng nói.

_ Ý cậu là sao?_ Salasa ngay lập tức liếc mắt nhìn Hanachi.

_ Dù sao Candy cũng đã quyết định rồi…_ Hanachi từ tốn nói_ chúng ta nên tôn trọng quyết định của Candy!

_ các cậu đừng ảo tưởng nữa!!! Candy đâu hạnh phúc??!! Tình yêu của Candy, các cậu nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ vậy hay sao?!!

_ Không dễ dàng từ bỏ chút nào…thế nên, đừng khiến Candy dao động nữa.._ Neyuli lắc lắc đầu, 2 tay nắm chặt cánh tay Salasa, giọng khẩn khoản_ Hanachi cũng đã nói rồi. Cậu đừng cố chấp như vậy nữa, có được không?!!

_ Không thể được!!_ Salasa giật phắt tay ra, khiến Neyuli loạng choạng sắp ngã. Nhưng may mắn Hanachi đã kị

Chương 48

_ Candy!!!! Cậu làm sao thế này??!!! Tỉnh lại đi!!!_ Neyuli hoảng hốt chạy vào khi thấy Candy nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo!!

_ Candy??!_ Hanachi nhíu mày, vội vàng đỡ Candy lên giường, quay đầu lại nhìn Neyuli đang tái xanh, nói 1 cách gấp gáp_ Gọi bác sĩ đến đây ngay!!!!

_ Tớ… tớ biết rồi!!_ Yuli vẫn chưa hoàn hồn, miệng lắp bắp đôi ba chữ rồi mau chóng chạy đi gọi bác sĩ.

-------------------------------------------------------

Sân bay Tokyo.

8h30 sáng.

_ Tôi không ngờ cô lại đến tiễn tôi thật!_ Kid nói với vẻ hơi bất ngờ.

_ Tôi đã bảo là tôi sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để tiễn anh đi rồi mà!_ Salasa mỉm cười.

_ Rất cám ơn cô!_ Kid gật đầu.

_ Bạn thân của anh không đến sao?_ khóe môi cô khẽ cong lên, có chút giễu cợt.

_ Ken?_ Kid hỏi lại để chắc chắn, rồi đáp lại_ Hắn còn việc chưa xong, không thể đến được._ anh thở dài ngao ngán._ dù sao thì ai cũng có việc của người đó, vả lại con trai tạm biệt nhau cũng không có gì làm mùi mẫn cho cam, không cần thiết phải đưa tiễn.Đúng không?_ Kid nửa đùa nửa thật.

_ Ừ! Anh nói cũng phải!_ Salasa gật gù_ vậy tôi tiễn anh đi thế này, phải chăng là có gì đó mùi mẫn?_ Salasa chớp chớp mắt, tuy trông giảo hoạt nhưng vẫn rất đáng yêu.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_36
Phan_37 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .